Hậu cung sau đêm thị tẩm đầu tiên của Tĩnh Tài nhân không còn lấy một khoảnh khắc bình lặng. Tin tức về việc một tân chủ t.ử xuất thân từ quan gia Ngũ phẩm lại chiếm trọn sự chú ý của Hoàng đế đã khiến những mặt hồ tĩnh lặng nhất cũng phải dậy sóng. Sáng sớm, khi những làn sương mù mờ ảo còn bao phủ lấy những mái ngói lưu ly của Trường Thành, che khuất những góc tối đầy âm mưu, Lý Thanh Vân đã không ngồi yên để tận hưởng vinh hoa vừa chớm nở.
Nàng ngồi bên cửa sổ của Vĩnh Ninh cung, đôi mắt nhìn đăm đăm vào lư hương đồng đã bị lau sạch dấu vết của đêm qua. Nàng hiểu rõ, nếu không nhổ cỏ tận gốc vụ trầm hương này, mạng sống của nàng và cả tiền đồ của Lý gia sẽ luôn treo trên sợi tóc. Trong chốn cung đình, sự bao dung chính là nấm mồ chôn sống chính mình.
"Thanh Trúc, mang bộ ấm trà bằng sứ trắng mà Thục Phi nương nương ban thưởng sang gặp Tống Ma ma cho ta." - Lý Thanh Vân khẽ dặn, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát như tiếng băng nứt.
Tại phòng nghị sự của các ma ma, Tống Ma ma đang bận rộn kiểm duyệt sổ sách của phủ Nội vụ. Khi thấy Lý Thanh Vân diện cung trang màu tím nhạt bước vào, bà khẽ đứng dậy hành lễ, ánh mắt quét qua vẻ ngoài bình thản của nàng với một sự kính nể ngầm. Bà hiểu nữ t.ử này không phải hạng tầm thường.
"Tĩnh Tài nhân, đêm qua hẳn là một đêm dài đối với người." - Tống Ma ma nói đầy ẩn ý,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-bo-thanh-van/5247451/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.