Cậu lấy điện thoại ra muốn gọi đếncái số cậu quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, nhưng cậu biết đượcđiểm dừng, nếu như không biết chặt đứt, cậu vĩnh viễn không cách nàotrở về chính đạo.
Cuối cùng, cậu vẫn gọi cho Vương Đại Hữu .
"Vương đại ca, anh gặp được anh tôi chưa?"
"Gặp được.Mộc Ngôn, tôi hỏi cậu,cậu có phải cùng Chi Mặc cãi nhau? Huynh đệhai người tình cảm rất tốt, tại sao cảm giác dạo này dường như rất xalạ?"
Trần Mộc Ngôn nuốt nước bọt,"Không có gì, tôi sắp tốtnghiệp,thực tập ở bệnh viện đối với nghề sau này rất trọng yếu, cho nên tương đối bận rộn. Hơn nữa tôi là nghiên cứu sinh, cho nên anh cũngbiết. . . . . . Không nói những thứ này, anh tôi có bị phỏng không?"
"Bị phỏng? Không có. Nhưng tôi nhìn thấy bộ dáng rất khổ sở,hai người hôm nay nói cái gì rồi?"
"Không có chuyện gì là tốt rồi, kia lần sau liên lạc ."Trần Mộc Ngôn nhanh nhẹn cúp máy.
Phía trước ánh đèn dọc theo con đường, Trần Mộc Ngôn đối với mình nói chỉcần tiếp tục như vậy , là cậu có thể hoàn thành những tâm nguyện vẫnchưa xong kia.Về phần Trần Chi Mặc, đợi đến hết thảy đều vân đạm phongkhinh, có lẽ cậu còn có thể bình tĩnh tâm tình gọi hắn một tiếng"Ca" .
Trong chiếc xe tối màu,nam tử tuấn nhã cúi thấp đầu, hai tay tự nhiên đặt ởtrên đùi, nhàn nhạt mở miệng nói: "Mới vừa rồi là hắn gọi?"
"Đúng vậy ." Vương Đại Hữu nắm tay lái, dùng ngữ điệu oán trách nói, "Nói cho tôi biết lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhap-hi/2181962/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.