Trước năm bảy tuổi, ngoài nương ra, ta chưa từng thấy người nữ nhân nào khác.
Vì cha phải làm việc lớn. Làm việc lớn khó tránh khỏi bị người đời đố kỵ, bị đố kỵ sẽ liên lụy đến người thân.
Cha đã nói như vậy. Thế nên ta và nương luôn sống trong một tiểu viện vuông vức không chút nổi bật.
Nương rất đẹp, nhưng sức khỏe bà không tốt, lại hay khóc.
Bà dạy ta đọc bài "Hối giáo phu phụ mịch phong hầu", rồi quay lưng âm thầm lau nước mắt.
Ta không hiểu. Gả cho cha chẳng phải là lựa chọn của chính bà sao?
Nếu cha cũng quan tâm nương, tại sao không để bà đưa ta đi xem phong cảnh tươi đẹp bên ngoài? Nương nói, yêu mà không được, được rồi lại mất, lo được lo mất, đều rất đau đớn.
Vì vậy ta rất may mắn, đừng nói là thích cô nương nhà ai, lần trước ta thấy trong thoại bản cũng chỉ là bức tranh "Lý gia nữ tướng xuất chinh" mà thôi.
Cố Sơ là cô nương đầu tiên ta gặp. Lúc đó ta còn chưa biết tên nàng là gì, chỉ biết nàng là do Cố bá bá đưa tới.
Ồ, phải rồi, Cố bá bá giao hảo với cha ta, là một trong số ít người dám ủng hộ cha làm việc lớn.
Cố bá bá khéo tay, chế tạo nơi ở cũ này mất một năm, nghe nói bên trong ẩn chứa vô số cơ quan để bảo vệ ta và nương.
Cố bá bá luôn khoe khoang rằng ông có một cô con gái lợi hại nhường nào.
Cho đến khi nơi ở cũ hoàn thành, ta mới gặp được người.
Nàng buộc hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhap-cuc/5228676/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.