Nhìn t.h.i t.h.ể của những tỷ muội cũ nằm la liệt hay bị treo lơ lửng, nhìn người tình cũ đang ngồi trên cao nói cười nhạt nhẽo. Ánh mắt nàng ta như muốn vỡ vụn ra.
Ta hành lễ với nàng ta: 「Dân nữ cung hỷ Liễu Lương đệ.」
「Liễu cô nương và Lương đệ của cô vương dường như là cố giao?」
Liễu Thời Oanh cuối cùng cũng phản ứng lại, tỳ bà rơi xuống đất phát ra tiếng 「Boong」 khô khốc.
Nàng ta gào lên:
「Không! Thiếp không quen biết nàng ta! Thiếp căn bản không nhận ra! Nàng ta chỉ là một kẻ vô lại thuê cửa hàng nhà thiếp, nợ tiền thuê không trả!」
Ta nhắm nghiền mắt. Vô ích thôi. Từ lúc ta bị truyền triệu đến đây, Thần Vương đã sớm có câu trả lời rồi.
Hắn cười vẫy vẫy tay, bảo Liễu Thời Oanh đi qua, rồi đột ngột bóp c.h.ặ.t cằm nàng ta.
「Oanh Oanh, không phải chính miệng ngươi nói yêu bản vương sao? Tại sao không nói cho bản vương biết, nàng ta là nữ nhi của tội thần?
Ngươi biết đấy, ta có thể khen thưởng ngươi, có thể cho ngươi vinh hoa phú quý cả đời.
Oanh Oanh, bản vương thích vẻ nhiệt tình thẳng thắn của ngươi, thích sự ngoan ngoãn nịnh nọt của ngươi, những điều này ngươi đều biết mà.」
Liễu Thời Oanh hoảng loạn mất sạch bình tĩnh, nhưng vẫn lắc đầu phủ nhận.
「Thiếp không quen nàng ta. Thiếp thực sự không quen. Nàng ta là cái thá gì chứ...」
Thần Vương Lý Quán cười nhạt. Hắn ném một miếng ngọc bội xuống trước mặt chúng ta.
「Vài ngày trước ngươi đã đến tiệm cầm đồ nhà họ Vương đưa ra một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhap-cuc/5228672/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.