Ngày tháng bình thản trôi qua hơn nửa tháng.
Lang trung nói ngoại thương của A Thanh không chí mạng, chỉ cần bôi t.h.u.ố.c đúng giờ, tĩnh dưỡng cho tốt là được.
Vết thương ở chân thì nặng hơn, bao giờ mới khỏi cũng khó nói. Còn về đôi mắt...
Lão nhân thở dài, lắc đầu liên tục.
「Lão hủ tài hèn học mọn, thực sự bất lực.」
Ta tiễn người đi. Khẽ thở dài một tiếng, bắt đầu đếm số tiền đồng chất thành núi nhỏ trong giỏ tre.
Hữu Phúc (tên con mèo) vặn vẹo thân hình béo tròn chen vào, nhảy lên gối ta, tìm một tư thế thoải mái rồi thỏa mãn ngủ thiếp đi, chắc hẳn là sang nhà Đinh Tứ ăn chực không ít.
「Ta có tổng cộng năm mươi lượng sáu tiền.」
「Vị lang trung này không giỏi, ngày mai ta đưa huynh đến Hạnh Lâm Đường xem mắt cho huynh.」
「Nói trước nhé, tính vào nợ của huynh, làm công trả ta. Ta không phải Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn gì đâu.」
A Thanh không như thường ngày cười hì hì đáp lời. Ngược lại hắn ngẩn ngơ hồi lâu mới mở miệng:
「Ta đã là phế nhân rồi. Có nhìn thấy hay không, quan trọng lắm sao?」
「Tất nhiên là quan trọng rồi,」
Ta không suy nghĩ mà đáp ngay, 「Còn hai tháng nữa là đến cuối năm, lên cầu có thể nhìn thấy từng đóa pháo hoa thật lớn rực rỡ từ đằng xa, quan lại quyền quý trong kinh thành ăn mừng có thể đốt suốt cả đêm đấy.」
「Hoặc là ngày rằm tháng Giêng đạp tuyết đi chùa cầu phúc, áo choàng của các cô nương là màu đỏ, hoa mai nở cũng là màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhap-cuc/5228666/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.