Khi ánh nắng ban mai len lõi vào những khoảng trống ở cửa hang chiếu vào người Tâm Ý, cô khẽ động, cả thân mình đau nhức, Dạ Hoàng ôm chặc người trong lòng, giọng cưng chiều nói:
- Ngủ thêm chút nữa đi!
Cô đưa ánh mắt oán giận nhìn đến thủ phạm hại cô đau nhức khắp người, trên cơ thể xanh tím đủ chỗ, chưa kể đến chỗ giao nhau giữa hai người tối qua cũng còn chút ê ẩm, nhưng cảm giác mang đến thì không thể diễn tả thành lời, không biết tối qua là Dạ Hoàng muốn cô đến lần thứ mấy cô cũng không nhớ nổi!
Tâm Ý kéo y phục lại định mặc vào thì đã bị thái tử cướp lấy, giọng điệu hết sức lưu manh:
- Chúng ta vận động buổi sáng được không?
Chưa nhận được câu trả lời của Tâm Ý hắn đã cúi xuống ngặm lấy một bên gò bồng đào Tâm Ý phát a tiếng rên khe khẽ như mời gọi bạn tình! Chẳng mấy chốc thái tử đã thành công làm cho Tâm Ý lên đỉnh đến lần thứ 2 hắn mới chịu buông tha cho cô, thái tử thì thầm bên tai cô:
- Nàng làm ta không thể cưỡng lại được! Nào ặc vào chúng ta trở về thôi!
Thái tử vừa giúp cô măc y phục vào vừa hôn lên từng tấc da thịt của cô! Tâm Ý để mặt cho hắn muốn làm gì cô thì làm giờ tay chân cô nhấc không nổi nữa rồi, cô không vui nói:
- Trở về ta cấm ngài đụng đến ta thêm 1 lần nào nữa!
- Thôi mà, ta biết lỗi của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-quan-chung-/3551390/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.