Hương thơm ngào ngạt của món cá nướng làm tâm trạng Dạ Hoàng cũng dần tốt lên, Tâm Ý nhìn hắn ăn trông rất ngon miệng, mà đúng là ngon thật! Lúc nãy cô chạy vào phòng bếp tự tay làm một chút nước sốt để ướp cá nướng, bên ngoài bộc thêm lá sen rồi đặt lên than hồng mà nướng, cả buổi chiều tối cả hai người cứ xoay quanh bếp than hồng, tuy không phải là sơn hào hải vị cũng chẳng phải những thứ gì cao sang nhưng cảm giác ấm áp này Dạ Hoàng chưa bao giờ được trãi nghiệm!
Trong lúc vui miệng Tâm Ý lại dại dột nói một câu mà cô hối hận không kịp:
- Khi nào rảnh rảnh ta sẽ làm nhiều món khác còn hấp dẫn hơn cho người thưởng thức!
Nói rồi cô mới chợt nhớ là mình đã sai ở chỗ nào rồi, ôi mẹ ơi sao tự nhiên lại hứa với hắn vậy trời! Cô tự lấy tay đấm vào đầu mình, hành động này của cô làm Dạ Hoàng không nhịn được cười, Tâm Ý nhìn thấy hắn cười cô liền nói:
- Ngài nên cười nhiều chút sẽ đẹp hơn! Đâu có cần phải tỏ ra lúc nào cũng lạnh lùng như vậy chứ! Bình thường thì mọi người đã sợ ngài lắm rồi, không cần phải làm gì thêm cả!
- Ngươi thì biết cái gì! Tại sao ngươi lại biết Quỳnh Lam sẽ nói với ta những chuyện như lúc nãy!
- Nếu Tâm Ý nói bản thân có thể đón trước được tương lai ngài có tin hay không? Ngài có muốn biết tương lai của mình hay không? Tâm Ý ta đây sẽ vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-quan-chung-/3551369/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.