Tâm Ý còn chưa hết bất ngờ khi người này gọi cô là Cung Chủ Vọng Nguyệt Cốc, hắn tiến lại ngày một gần cô hơn Tâm Ý lúc này mới nhìn rõ hắn gương mặt soái ca nhưng lạnh tanh như tảng băng trôi, Tâm Ý lui về sau vô tình chạm phải bình hoa cô không do dự mà cầm lên cô hét lớn:
- Ngươi.....ngươi....ngươi mà tiến tới nữa ta sẽ ném chết ngươi!
Dạ Hoàng cũng muốn diễn cùng cô, hắn nhếch môi rồi bước tiếp, Tâm Ý cũng ném mạnh bình hoa về phía hắn, chỉ một cái phất tay nhẹ đã thành công đánh rơi bình hoa xuống sàn nhà, chỉ một thoáng cô và hắn kẻ chạy loạn người thì thong thả đứng nhìn, cô nhìn khắp cả phòng có gì làm vũ khí là cô tận dụng hết, căn phòng lúc này toàn mảnh sứ vỡ, bàn ghế thì hỗn độn. Dạ Hoàng xoay nhẹ bàn tay vận chút khí lực đã thành công kéo Tâm Ý bay về đến bên cạnh hắn.
Tâm Ý hốt hoảng cô khua tay múa chân đủ kiểu, cả hai giằn co trong tư thế hết sức ái muội nói đúng hơn là chỉ có mình cô vùng vẫy trong vô vọng mà thôi, Dạ Hoàng chỉ cần 1 tay đã giữ được cả người Tâm Ý trong lòng, hắn hôm nay tâm trạng khá tốt nên sẽ diễn cùng cô đến cùng. Cả người bị hắn ôm chặc trên đùi cô vùng vẫy trong vô vọng và cuối cùng Tâm Ý nghiêng đầu và một cú đập thật mạnh, Dạ Hoàng ăn đau mà nới lỏng tay, Tâm Ý bật dậy chạy về phía cửa nhưng đi chưa được mấy bước đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-quan-chung-/3551363/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.