Diệp Trần bị khiêng trở về Ông Sơn.
Sau khi quát một câu đó xong, Diệp Trần liền quyết đấu với Đông Lăng. Hai người đánh tới hôn thiên địa ám, nhật nguyệt lu mờ, đánh từ sông Vong Xuyên lên tận Nam Thiên Môn, xô đổ ba cây cột đá của Nam Thiên Môn, kinh động tới Thiên Đế, suýt chút thì tưởng là ma tộc đánh tới, dẫn cả đoàn thiên binh thiên tướng ra nghênh địch thì té ra lại trông thấy hai kẻ Đông Lăng và Diệp Trần người ngợm đầy máu nằm trên mặt đất.
Nàng bị gãy ba xương sườn, hai cẳng tay, đùi phải dập nát, nằm đờ người cạnh chiếc bảng đề tên Nam Thiên Môn chờ chết.
Nước mắt chảy dài từ khóe mắt Diệp Trần. Tuy Diệp Trần biết Đông Lăng chẳng qua chỉ là hiếu chiến, không đến mức mưu sát tiên hữu, loại đánh nhau ở cấp độ này trong tiên giới là chuyện thường. Chỉ cần không làm tổn thương tiên căn, thần hồn thì ở tiên giới đều chỉ coi chúng thuộc vào loại hành vi đùa giỡn.
Nhưng Diệp Trần là một thần tiên bình thản, là một thần tiên tao nhã, là một thần tiên không thích động thủ.
Chuyện chính yếu là, bất kể có bị thương nặng hay không, Diệp Trần đau! Đau khóc muốn chết luôn!
Thiên Đế vừa tới liền chứng kiến cảnh tượng gây sốc này. Ông ta nhìn thấy Đông Lăng trước, há miệng ra nhìn, cuối cùng thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ: “Đông Lăng à…”
“Gây thêm phiền toái cho Thiên Đế rồi.” Đông Lăng gật đầu, thái độ cung kính.
Y bị thương cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-toi-nuoi-deu-ngoeo/2098742/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.