Lâm Giản Tây không thể đáp lời Diệp Trần, cơ thể cậu ta đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp.
Cậu ta cảm giác cơ thể mình như đã bị gặm sạch nhưng không biết một ý nghĩ từ đâu tới không ngừng lặp đi lặp lại với cậu ta rằng cậu ta phải sống sót, phải tiếp tục cầm cự.
Diệp Trần từng nói, chỉ cần cậu ta thắng trận so tài này, cô ấy sẽ mãi mãi ở bên cậu ta, cô ấy sẽ gả cho cậu ta.
Còn bốn năm nữa thôi là cậu ta đủ tuổi đi đăng ký kết hôn, sắp đến lúc có thể cưới Diệp Trần rồi.
Cậu ta sẽ giúp cô tìm thân thể của chính mình về, cho dù không tìm về được, cậu ta cũng sẽ giúp cô tạo ra một cái mới.
Diệp Trần còn, là mọi hy vọng còn, là mọi điều tốt đẹp còn, thế giới đẹp đẽ như vậy, sao cậu ta có thể vội vã giã từ?
Lâm Giản Tây không ngừng nhắc đi nhắc lại những điều này, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, không gục ngã. Giữa lúc mơ hồ, dường như trong cơ thể cậu ta xuất hiện một luồng sáng kỳ lạ. Đó là một luồng sáng màu xanh lá tỏa ra hơi lạnh khiến người ta sởn người, không biết tại sao, nó đi tới đâu, Lâm Giản Tây thấy mát lạnh, thoải mái tới đó. Nhờ vậy, Lâm Giản Tây biết, đây là thứ mấu chốt cứu mạng mình.
Cậu ta liều mạng bắt lấy chùm sáng đó, dẫn dắt nó đi khắp mọi ngóc ngách của cơ thể. Hình như nó có một loại sức mạnh thần kỳ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-toi-nuoi-deu-ngoeo/2098678/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.