Edit + Beta: soda chanh
Thích Hà nhíu mày.
Tại sao lâu như thế rồi mà tiểu ngốc tử kia còn chưa có trở về?
Không phải là ở trên đường xảy ra chuyện gì chứ?
Sau khi trái lo phải nghĩ một lúc, Thích Hà vẫn quyết định đi ra ngoài tìm thử xem.
Tuy rằng tiểu ngốc tử Vân Phồn Tinh kia rất bưu hãn, nhưng mà dù sao thì đầu óc cũng không bình thường, hơn nữa còn có khuôn mặt lớn lên khá xinh đẹp, nếu.. nếu mà gặp gỡ phải cái loại mặt người dạ thú gì gì đó, sợ rằng sẽ bị mắc mưu.
Thích Hà một đường từ nhà tìm đến trường học, cuối cùng ở cái chỗ ngoặt trong một góc, nhìn thấy Phồn Tinh co thành một đống.
"Tiểu ngốc tử?"
Phồn Tinh ủy khuất ba ba mà giương mắt lên, cặp mắt đen mượt hàm chứa hai luồng nước mắt - một bộ dáng mà Thích Hà chưa từng nhìn thấy trước đây, nhược nhược mà hô một tiếng đau.
Đau?
Nơi nào đau?
Sau khi Thích Hà nâng Phồn Tinh dậy, từ trên xuống dưới kiểm tra rồi một phen, cũng không có thấy bất luận một cái miệng vết thương nào.
Tiểu cô nương vuốt bụng, mềm như bông mà ghé vào trong lồng ngực Thích Hà, "Thích Hà, ta đau bụng." Rất đau, đau hơn cả việc cô bẻ gãy cánh tay mình đào đường hầm.
Thích Hà phát hiện chính mình vậy mà lại--
Nháy mắt đã hiểu được.
Cũng không phải bởi vì hắn đáng khinh có được không?
**
Hắn chính là.. được rồi, chính là vì thời điểm lúc trước xem mấy cái loại sách tiểu nhân không thể miêu tả mà học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-that-ngoan/4064314/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.