Edit: socola sữa
Beta: soda chanh
"Tiểu ngốc tử, ta không có người thân." Thích Hà nghẹn ngào nói.
Có cũng như không có.
Ban đầu hắn vốn là đối với tình thân còn có chút chờ mong nhưng từ hôm nay trở đi, đã triệt để không còn chờ mong gì nữa. Thật giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại một mình hắn, không còn bất cứ người nào ở lại với hắn cả.
Phồn Tinh chẳng qua là chỉ ôm hắn.
Nghe theo lời Sưu Thần Hào khô cằn mà nói ra một câu: "Còn có ta."
Sưu Thần Hào im lặng cứng họng, nó là một thần vật không cảm nhận được tâm tình, tại sao lại có thể học được cách nói lời tâm tình như thế này chứ?
Chỉ là ba chữ đơn giản, lại giống như trời hạn gặp mưa, chậm rãi hòa tan trong nội tâm của Thích Hà.
Kỳ thật nó cũng chỉ là một câu nói không có quá nhiều sức mạnh, chẳng qua là đối với một người đã triệt để tuyệt vọng, luôn hy vọng có thể giữ lại một chỗ dựa mà nói, là đủ rồi.
Ban đầu vốn đang lạnh lẽo đến tận xương.
Hiện tại, có lẽ đã khá hơn một chút
Thích Hà cuối cùng ý thức được, hình như mình vẫn còn đang vùi đầu vào bên cạnh tiểu bánh chưng nhỏ trước ngực của tiểu ngốc tử, vì vậy mặt lập tức đỏ bừng.
Lời mà tiểu ngốc tử kia mới vừa nói lúc nãy có ý gì?
Hắn biết ngay mà, cô chắc đã thầm mến hắn lâu rồi!
Đm! Cô thầm mến hắn, vậy mà lúc trước còn ném hắn vào sông! Lại còn vẽ con rùa lên mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-that-ngoan/4064308/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.