" Anh Tử Trác, em vẫn còn sợ. "
Vân Gia Duyệt níu chặt góc áo Ngụy Tử Trác, hốc mắt đỏ lên, tội nghiệp nhìn hắn.
Đều là con gái giống nhau, lão đại nắm chặt góc áo Thích Hà, chùi dầu ở khóe miệng.
Đều là con trai, Ngụy Tử Trác lúc này liền có thể nhẹ nhàng ôm lấy Vân Gia Duyệt, nhẹ nhàng vỗ sau lưng cho cô ta cảm giác an toàn.
Mà Thích Hà, chỉ có thể nghĩ " Mẹ, thật sự muốn đánh chết Vân Phồn Tinh tên ngốc này" với " Má nó! Lão tử căn bản đánh không lại cô" hai cái loại suy nghĩ thể hiện cảm xúc cực kỳ chân thật.
Cho nên mới nói, người với người không nên so đo.
Vừa so sánh, liền sẽ có đau thương.
" Anh có thể đi cùng em được không? " Vân Gia Duyệt khẩn cầu nói," Nếu đến nơi đó cha mẹ thích em gái kia, anh Tử Trác liền mang em về, em không muốn để nhìn thấy bọn họ. "
Ngụy Tử Trác suy nghĩ một chút, gật đầu đáp ứng.
" Được. "
Hắn thật sự thích Vân Gia Duyệt, cô ta từ trước đến nay đều giống như tiểu công chúa cao ngạo, rất khó biểu lộ bộ dạng thấp thỏm sợ hãi này.
Khó có thể yếu đuối một lần, hắn có thể nguyện ý chiều cô ta.
*
Mấy ngày sau, vợ chồng Vân Tiếu Hòe mang theo Vân Gia Duyệt cùng Ngụy Tử Trác đến thị trấn nhỏ.
Vốn là chuyện trong nhà cố tình giấu diếm, không muốn người ngoài biết được.
Nhưng nghĩ kỹ lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-that-ngoan/4064298/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.