"Đinh"
Cửa thang máy mở ra trên tầng cao nhất của khách sạn.
Khoảng chừng một nửa nhóm vệ sĩ dưới lầu đã lên đây trước, lúc này đang đứng bên ngoài nghênh đón hắn.
Đồng Thịnh Chử chậm rãi ra khỏi thang máy, người đàn ông đeo mắt kính và giám đốc tiền sảnh cũng nhanh chóng theo sau.
Tô Đường trừng sau lưng hắn, trong cơn giận dữ cũng muốn cất bước đuổi theo nhưng chân còn chưa ra khỏi cửa đã bị nhóm vệ sĩ ngăn cản.
"Đây là khu vực tư nhân, mời ngài quay trở về." Thanh âm lạnh lẽo như máy móc vang lên.
Ông giám đốc thấy Tô Đường còn muốn gây sự vội vàng xoay trở về, ngữ khí lẫn thái độ cường ngạnh: "Quý khách, mời ngài quay về phòng của mình, đây là khu vực tư nhân, nếu ngài đột nhập bất hợp pháp thì khách sạn có quyền bắt giữ và báo cảnh sát."
Lúc này đến phiên Tô Đường bị uy hiếp, mà Đồng Thịnh Chử đi ở phía trước vẫn không hề phản ứng.
Bóng dáng lạnh lùng đến cực điểm.
Tô Đường tức giận đỏ mắt dậm chân, mắng thật to sau lưng Đồng Thịnh Chử: "Đồ con rùa! Đồ lừa đảo! Tớ không bao giờ muốn nói chuyện với cậu nữa!"
Mắng xong không thèm nhìn tới phản ứng của người nọ, cũng không để ý đám người bên ngoài kinh ngạc khiếp sợ, lập tức vươn tay đè xuống ấn nút đóng thang máy.
Cậu không thèm có một người bạn như vậy!
Chắc chắn không phải người đó đâu!
Tô Đường vừa phẫn nộ vừa thương tâm bước vào phòng khách sạn, cả người nản lòng ngã phịch lên giường chôn mình trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-sieu-dang-so/1171751/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.