|2|
Giường lớn, bên trên trải sa tanh màu trắng mềm mại. Chung quanh giường giăng đầy dây kim ti gắn chuông vàng, từ xa nhìn lại như là một cái cũi kim sắc.
Mà trên thực tế, đây là một cái cũi kim sắc. Mỗi khi Tần Khai Dịch muốn rời giường, những cái chuông sẽ biến thành màn chắn, trở ngại động tác của Tần Khai Dịch.
Hoàn toàn không rõ vì cái gì lại xuất hiện biến cố này, Tần Khai Dịch cuộn mình trên giường. Xiềng xích lại xích lại trên cổ tay hắn, cộng thêm sa y màu trắng rộng thùng thình, cả người đều lộ vẻ đơn bạc.
Thẩm Phi Tiếu cường bách hắn một lần liền rời đi. Sau khi Tần Khai Dịch tỉnh lại, chỉ thấy chiếc giường trống rỗng cùng đại điện tịch liêu.
Đúng vậy, chính là đại điện. Tần Khai Dịch bắt đầu thấy rõ cảnh sắc chung quanh liền sợ hãi nhảy lên. Nơi đặt chiếc giường lại là một đại điện hoa mỹ *** xảo.
Sàn nhà chính là ngọc thạch trắng noãn, cột trụ cùng cửa sổ đều được điêu khắc *** mỹ. Những hình điêu khắc này có cái là chim bay cá nhảy, có cái là núi đá linh mộc, nhưng không ngoại lệ đều lộ ra một loại lãnh ý thấu xương. Bị nhốt trong đại điện, Tần Khai Dịch chỉ có thể cuộn mình trên giường run rẩy.
Thân thể dường như đã được cải tạo. Những dấu vết hằn lại sau khi bị cường bách đều không có dấu hiệu tiêu tán, mà càng đáng sợ hơn chính là, thân thể này không hề có cảm giác đói khát, hay thèm ăn.
Chuyện không có cảm giác đói khát đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336309/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.