Tần Khai Dịch cảm thấy mình đen như quạ.
Vô cùng, thập phần, đặc biệt, cực kỳ nhọ. Mặc dù ở thế giới này, hắn vẫn không quên được Thẩm Phi Tiếu. Nhưng không có nghĩa là hắn có thể mặt không đổi sắc tiếp thu Thẩm Phi Tiếu a…
Nhưng mà ở thế giới này, Thẩm Phi Tiếu hiển nhiên so với thế giới kia trưởng thành hơn. Hắn nhìn bộ dạng Tần Khai Dịch biểu hiện một bộ không có biện pháp, trong mắt lướt qua ý cười, ra vẻ vô ý nói: “Sư huynh, tôi còn có một thùng ở dưới lầu, anh giúp tôi đi.”
“… Nhưng, nhưng mà.” Tần Khai Dịch lắp bắp còn muốn giãy giụa lần cuối: “Cậu nhất định phải ở đây sao? Tôi…”
“Chẳng lẽ sư huynh nỡ để tôi ăn ngủ đầu đường xó chợ sao?” Trước mắt Tần Khai Dịch, Thẩm Phi Tiếu không thèm để ý yếu thế, hắn làm ra vẻ đáng thương: “Sư huynh…”
“… Được rồi.” Tần Khai Dịch làm bộ mặt khóc tang, hoàn toàn không rõ mọi chuyện sao lại phát triển thành như vậy… Vì cái gì Thẩm Phi Tiếu lại thần kỳ xuất hiện trong thế giới này, còn… lại… kỳ quái… như vậy?
Được rồi, đích thật rất là kỳ quái. Lúc trước chỉ có khi hắn giận hay âm trầm mới có thể mỉm cười như thế. Không hiểu sao, Tần Khai Dịch rùng mình một cái… Hắn cũng không biết rốt cuộc Thẩm Phi Tiếu nói làm sao mà hắn lại cho Thẩm Phi Tiếu vào nhà ở chung…
Thấy Tần Khai Dịch ra ngoài cửa, Thẩm Phi Tiếu thuận tay lấy di động nhắn tin ‘Phương pháp không tồi, lần sau mua socola cho cháu’
Hai giây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336303/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.