Tuy Tần Khai Dịch không muốn thừa nhận, nhưng hắn không thể lừa dối bản thân mình. Đã từng vô số lần hắn có suy nghĩ muốn giết chết Thẩm Phi Tiếu trở lại thế giới ban đầu. Nhưng một khi ảo tưởng thành hiện thực, Tần Khai Dịch lại khiếp sợ. Hắn ôm Thẩm Phi Tiếu dần dần mất đi sự sống, khóc rống lên như một đứa trẻ tuyệt vọng: “Thẩm Phi Tiếu… ngươi không được chết… Thẩm Phi Tiếu…”
Phong thần cổ có thể làm cho Tần Khai Dịch cảm nhận sinh mệnh Thẩm Phi Tiếu trôi qua rất nhanh. Tần Khai Dịch lại một lần nữa cảm nhận bản thân mình vô dụng.
Thẩm Phi Tiếu đã không còn sức lực để nói chuyện. Môi hắn trắng bệch không chút huyết sắc, tay dính đầy máu tươi nhìn Tần Khai Dịch gần ngay gang tấc liền run rẩy vươn tay lên.
Tần Khai Dịch nức nở, ôm chặt lấy người vào ngực, bộ dạng bi thương làm Tử Dương Bội đứng bên cạnh hoàn toàn mất đi ngôn ngữ.
Tử Dương Bội không cứu được Tần Khai Dịch, cũng như Tần Khai Dịch không cứu được Thẩm Phi Tiếu.
Thế giới trước mắt dần tối lại, tâm tình Thẩm Phi Tiếu lại cực kì bình tĩnh. Tâm ma của hắn đã quá nặng, cộng thêm hắn giao vũ lâm linh cho Tần Khai Dịch. Ngày thường tâm thần hắn rất ít khi được thanh tĩnh, trong đầu đều tràn ngập cảnh tượng huyết ***. Chỉ khi hắn ở chung với Tần Khai Dịch, sự thô bạo kia mới có thể bị áp chế.
Thẩm Phi Tiếu không lo cho Tần Khai Dịch. Hắn biết sư huynh hắn có thế giới riêng của mình, sẽ không cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336301/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.