Tần Khai Dịch cảm giác mình sắp điên rồi.
Kể từ sau ngày đó, *** thần hắn vô cùng bấn loạn. Tuy không còn âm thanh ngày đó ám ảnh nữa nhưng Tần Khai Dịch lại không thể quên đi dụ hoặc mê người khó tả kia.
Giết Thẩm Phi Tiếu… giết hắn… là ngươi có thể trở về.
Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Trước nan đề khó giải, *** thần Tần Khai Dịch lâm vào trạng thái vô cùng nguy hiểm.
“Sư huynh, không ăn thêm nữa sao?” Nhìn thức ăn còn thừa rất nhiều trên bàn, Thẩm Phi Tiếu nhíu mày: “Vài ngày nay ngươi đã không ăn cái gì rồi.”
“Ân.” Tần Khai Dịch mặt đầy hoảng hốt ừ đại một câu, căn bản không chú ý tới Thẩm Phi Tiếu đang nói cái gì.
“… Thân thể ngươi không khỏe?” Từ ngày hạ cổ tới nay đã được hai tháng, Thẩm Phi Tiếu nhìn Tần Khai Dịch càng ngày càng tiều tụy liền có cảm giác không nỡ xuống tay.
“Ân, có chút đau đầu.” Tần Khai Dịch liếc nhìn Thẩm Phi Tiếu một cái, sau đó lại không nói thêm gì nữa.
“…” Thẩm Phi Tiếu không biết nên an ủi Tần Khai Dịch thế nào. Vì hắn hiểu Tần Khai Dịch đang bị vấn đề gì làm phiền. Trầm mặc một hồi, hắn mới nói: “Ăn thêm chút cháo đi. Ngươi cứ không ăn gì, thân thể ngươi càng ngày càng không xong.”
Tần Khai Dịch không để ý đến Thẩm Phi Tiếu. Hiện tại đầu óc hắn giống y như là ếch bị hầm. Ngoại trừ rời bỏ thế giới này, cũng chẳng còn có điều gì làm hắn bận tâm đến nữa.
Thấy Tần Khai Dịch không để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336297/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.