Tần Khai Dịch cảm giác chính mình sắp chết.
Hắn ngửa mặt nằm trên giường, mặt không đổi sắc đếm số hoa văn trên trần nhà. Hắn cảm giác mình như một cái bánh quẩy bị chiên chín, cơ bắp cứng ngắc không thể di động.
A, đại khái là muốn chết đi, Tần Khai Dịch nghĩ. Bị Thẩm Phi Tiếu giam cầm áp lực tự hại đến chết cũng coi như là bị Thẩm Phi Tiếu tự tay hại chết đi… Vậy hắn có phải hay không có thể châm chước lựa chọn phương pháp này bán muối? Tuy kiểu chết này thật sự rất khó coi…
“Sư huynh.” Giọng nói của Thẩm Phi Tiếu từ cửa vang lên. Hắn đẩy cửa ra, trong tay mang theo một bát thuốc màu đen: “Uống thuốc đi.”
“…” Tần Khai Dịch rất muốn cự tuyệt ý tốt của Thẩm Phi Tiếu. Nhưng hắn biết, cho dù cho từ chối nhưng đối với Thẩm Phi Tiếu mà nói cũng tương đương vô nghĩa. Vì thế hắn cũng lười mở miệng.
Thẩm Phi Tiếu thấy Tần Khai Dịch không nói lời nào, cũng không biểu hiện ra mình không vui. Hắn tiến lên nâng người Tần Khai Dịch đang nằm trên giường, đem bát thuốc đến bên miệng Tần Khai Dịch.
“Thẩm Phi Tiếu.” Tần Khai Dịch nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói vẫn còn khàn khàn: “Ngươi không phải rất ghét ta sao?”
“Sao sư huynh lại nói thế.” Thẩm Phi Tiếu đối với khiêu khích của Tần Khai Dịch không hề có phản ứng gì, vẫn là một bộ mặt không đổi sắc: “Chẳng lẽ ta đối sư huynh như thế nào, sư huynh còn không biết sao?”
“…” Tần Khai Dịch á khẩu không trả lời được
“Ngày trước có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336295/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.