Tần Khai Dịch mơ một giấc mơ thật dài.
Trong mơ, hắn đang ngồi trên bàn ăn cơm trưa thì thấy một nam nhân có bộ dạng giống Vệ Hòa y như đúc từ ngoài cửa đi vào. Nam nhân kia mỉm cười nhìn hắn: “Hai giờ chiều cử hành hôn lễ rồi, sao giờ còn ngồi đây ăn cơm.”
“Hôn lễ?” Miệng nhét đồ ăn, Tần Khai Dịch mơ hồ: “Ai?”
“Ngươi a.” Vệ Hòa kinh ngạc nhìn Tần Khai Dịch: “Nhanh lên đi, không thì muộn đó.”
“Được rồi.” Kỳ tích, trong mộng Tần Khai Dịch cũng không có ý kiến hay kháng nghị về chuyện này. Hắn ngẩng đầu 45 độ nhìn trời, sau đó vui vẻ cùng Vệ Hòa đi tham gia chính hôn lễ của mình.
Mặc dù là mơ, nhưng Tần Khai Dịch lại thấy rõ ràng cảnh tượng chung quanh. Hắn thấy ba mẹ hắn đang hàm lệ cùng một chỗ, dùng một loại cảm giác bi thương giống như đang gả con gái nhìn hắn.
“Ba mẹ.” Tần Khai Dịch cảm giác tình huống này thật quái dị, nhưng lại không tìm ra nó quái ở chỗ nào. Hắn nghi hoặc gãi đầu: “Con cùng ai kết hôn?”
“Đương nhiên sư đệ của con rồi, con trai ngốc.” Bà Tần lau nước mắt, dùng một loại ánh mắt vui mừng nhìn hắn: “Rốt cục cũng đem con gả ra ngoài.”
“…” Tần Khai Dịch mặt không đổi sắc, khóe miệng co rút lại.
“Mau đi đi, hắn vẫn luôn chờ con đó, chớ tới trễ.” Bà Tần vỗ vai con trai, ngữ khí ôn nhu: “Lần đầu tiên kết hôn mà đến trễ sẽ làm người ta có ấn tượng không tốt với con.”
… Cái gì mà lần đầu tiên kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336288/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.