Bảy năm nháy mắt trôi qua, bảy năm với người bình thường có lẽ rất dài nhưng đối với người tu chân mà nói thật sự quá ngắn. Ngắn đến nổi khi Tần Khai Dịch xuất quan, hắn còn chưa tin nổi đã bảy năm trôi qua.
Người bên cạnh Tần Khai Dịch dù là Viêm Cốt hay Tử Dương Bội, đều nhìn không ra có chút biến hóa nào. Cũng đúng, đối với những lão quái vật sống hơn vạn năm mà nói, bảy năm ngắn ngủi hoàn toàn nhìn không ra dấu vết nào lưu lại trên người bọn họ.
“Ngươi đi ra?” Tử Dương Bội thấy Tần Khai Dịch xuất quan không có phản ứng gì quá lớn. Bế quan đối với hắn chỉ là như cơm bữa, không nói bảy năm, bảy mươi năm hắn cũng đã từng bế quan qua.
“Ân.” Tần Khai Dịch từ trong mật thất đi ra, không nói gì. Hiện tại, hắn không có ấn tượng tốt với Tử Dương Bội. Bế quan lần này, tuy hắn còn chưa tìm ra cách áp chế cổ trùng nhưng tâm tình lại xảy ra biến hóa cực lớn, giống như có chuyện gì cũng không thể ảnh hưởng tới hắn.
Tần Khai Dịch cũng không biết đây chính là trời sinh ma thể khắc chế tâm ma, còn tưởng người Kết Đan Kỳ nào cũng sẽ như vậy. Bảy năm qua, Tần Khai Dịch từ kết đan trung kỳ lên đến kết đan hậu kỳ. Tu chân giả bình thường phải mất ít nhất trăm năm, nhưng vì Tần Khai Dịch vốn là trời sinh ma thể, lại ở nơi tụ linh, cùng với tu ma nên tốc độ đương nhiên so với thường nhân khó có thể với tới.
Nhưng dù Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336278/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.