Trên thực tế, Tần Khai Dịch vẫn chưa quên từng câu một câu Viêm Cốt từng nói. Viêm Cốt nói: “Ta bất quá chỉ là một con chó của Liên Hoa giáo mà thôi.” Từ những lời này cũng hiểu … Viêm Cốt cùng Tử Dương Bội, Liên Hoa giáo có mối quan hệ không rõ ràng.
Nhưng mỗi lần nhắc đến Tử Dương Bội, sắc mặt Viêm Cốt luôn đặc biệt khó coi. Tần Khai Dịch sẽ không đi chọc Viêm Cốt, hầu như rất ít nhắc đến tên Tử Dương Bội trước mặt Viêm Cốt.
Nhưng hắn không tìm phiền toái, không có nghĩa là phiền toái sẽ không tìm đến hắn. Tần Khai Dịch nhìn sắc mặt Tử Dương Bội âm trầm, do dự trong chốc lát vẫn đi kêu Viêm Cốt: “Viêm Cốt, ngươi có đó không? Tử Dương Bội nói hắn có chuyện muốn nói với ngươi?”
Không trả lời, vốn mỗi lần kêu một tiếng Viêm Cốt sẽ xuất hiện, lúc này lại như mất biến mất tăm. Tần Khai Dịch kêu vài tiếng liền bất đắc dĩ phát hiện – nếu không phải tự mình Viêm Cốt xuất hiện, hắn thật sự không có biện pháp.
Tử Dương Bội như là biết Tần Khai Dịch bất đắc dĩ, cười lạnh nói một câu: “Viêm Cốt, ngươi lúc này không ra, sau này đừng hối hận.” Sau đó quay người bước đi, lưu lại Tần Khai Dịch một người mạc danh kỳ diệu.
Đợi Tử Dương Bội đi xa, Tần Khai Dịch cứ luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm. Hắn *** tế suy nghĩ mới đổ một thân mồ hôi lạnh … Sau hắn lại quên một chuyện trọng yếu đến vậy a. Trong tiểu thuyết, sau khi Tần Thạch rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336275/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.