Sau khi đau đớn giảm đi, Tần Khai Dịch tỉnh lại phát hiện không biết khi nào trời đã bắt đầu đổ mưa.
Hắn nằm ngửa trên mặt đất, tùy ý để giọt mưa rơi xuống người mình, sau đó sâu kín thở dài.
“Tần Thạch.” Giọng Viêm Cốt hợp thời vang lên: “Ta có dự cảm không hay lắm.”
“Sao vậy?” Giọng Tần Khai Dịch rất khẽ, có lẽ suy yếu vừa rồi vẫn chưa giảm bớt.
“… Vừa rồi khi ngươi hôn mê, ngươi đoán ta thấy ai?” Viêm Cốt ngữ khí nghe thực trầm trọng.
“Ai?” Tần Khai Dịch lảo đảo đứng lên, dùng tay vuốt mặt: “Ngươi thấy hắc bạch vô thường?”
“…” Viêm Cốt im lặng một hồi, sau đó nói: “So với hắc bạch vô thường còn khủng bố hơn nhiều.”
“A?” Tần Khai Dịch kinh ngạc: “Có bao nhiêu khủng bố?”
“Ta nhìn thấy Thẩm Phi Tiếu cùng Tử Dương Bội ở cùng một chỗ.” Viêm Cốt lạnh nhạt nói.
“… Cái người mà ta nghĩ cùng cái người mà ngươi nói giống nhau đúng không?” Tần Khai Dịch thâm trầm hỏi.
“Ngươi có ý gì?” Viêm Cốt không hiểu ý Tần Khai Dịch nói.
“… Ta chỉ hỏi một câu.” Tần Khai Dịch nâng cằm thâm trầm hỏi: “Con ta ở trên hay ở dưới?”
“…” Viêm Cốt đột nhiên nảy ra ảo giác đầu óc Tần Khai Dịch điên rồi …
“Được rồi, được rồi. Ta chỉ đùa thôi mà.” Nhìn vẻ mặt Viêm Cốt như ăn phải shit, Tần Khai Dịch cười ha ha, cười xong quơ quơ tay: “Bọn họ nên sớm ở chung một chỗ.”
Trong tiểu thuyết, Tử Dương Bội vốn chính là cậu Thẩm Phi Tiếu, có lẽ vì hắn nên nội dung câu chuyện mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336271/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.