Tần Khai Dịch tuy đã có chuẩn bị tâm lý trước, nhưng vẫn bị Thẩm Phi Tiếu dọa sợ. Hắn biết bộ dạng Thẩm Phi Tiếu sau khi trưởng thành không tồi, nhưng lại không ngờ lại có thể đến mức nhân thần cộng phẫn thế này …
“Sư huynh?” Nhìn bộ dạng Tần Khai Dịch sững sờ. Thẩm Phi Tiếu dừng một chút, sau đó nhẹ giọng kêu lên: “Sao vậy, sư huynh?”
“… Không.” Nửa ngày trời mới phun ra được một chữ. Không biết vì sao khi nhìn thấy Thẩm Phi Tiếu, đáy lòng Tần Khai Dịch liền sinh ra một loại nhát gan muốn bỏ chạy: “Sư đệ, ngươi không có việc gì a …”
“Nhờ ơn sư huynh.” Lời nói chỉ có hai người mới hiểu, vẻ mặt Thẩm Phi Tiếu thản nhiên: “Ta may mắn gặp một một người qua đường đi xuống núi, mới tránh được một kiếp.”
“… Thật không, kia thật sự quá tốt.” Tần Khai Dịch muốn nói rất nhiều. Nhưng lời đến bên miệng lại nghẹn ra một câu như vậy. Trong lòng, hắn thầm khuyên nhủ mình – hắn là đại sư huynh của Thẩm Phi Tiếu, chứ không phải là người đeo mặt nạ loạn thất bát tao nào đó.
“Sư huynh, đang tìm sư phụ sao?” Từ thái độ Thẩm Phi Tiếu, nhìn không ra chút khác thường nào: “Chỉ sợ bây giờ sư huynh không gặp được sư phụ rồi. Một tháng trước sư phụ đã bế quan, bây giờ chỉ sợ phải mất rất lâu mới gặp lại người.”
“Sư phụ bế quan?” Nghe tin này, Tần Khai Dịch sửng sốt. Hắn hoàn toàn không nhớ trong tiểu thuyết có viết như vậy a …
“Đúng vậy.” Nhìn bộ dáng không thể tin được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336269/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.