Thẩm Phi Tiếu ở Thần Y Cốc ước chừng sáu năm.
Vết thương trên cánh tay sau hai tháng đã khỏi, nhưng cái tên Úc Hoành tự xưng là thầy thuốc kia lại nó hắn có bệnh – tâm bệnh.
Thẩm Phi Tiếu mất hết tứ năm để nghĩ về vấn đề này. Hắn rốt cuộc có tâm bệnh gì? Bệnh ở đâu? Nhưng thời gian như thoi đưa, lại không có nói cho Thẩm Phi Tiếu biết đáp án, rốt cuộc hắn bị bệnh ở đâu.
Vì thế Thẩm Phi Tiếu đơn giản không nghĩ đến vấn đề này nữa.
Sau khi trưởng thành, dáng người thiếu niên không hề nhỏ gầy nữa. Vì bị ngược đãi mà thân thể kém phát triển, sau sáu năm được tu bổ. Hắn không giống như trước nữa, mái tóc khô vàng, thân thể suy dinh dưỡng. Trong sáu năm này, mái tóc Thẩm Phi Tiếu đen mượt như tơ lụa xinh đẹp nhất lại như trân châu đen tỏa sáng, mái tóc được buộc lại bởi một sợi dây màu lục. Nếu Thẩm Phi Tiếu không nói, chắc chắn không có người nào nghĩ đến sợi dây này lại chính là Vũ Lâm Linh, đem sát khí hóa sợi chỉ. Thẩm Phi Tiếu ở tại nơi thế ngoại đào nguyên, cái học được nhiều nhất chính là ẩn giấu.
Dáng người thon dài cùng khuôn mặt tuấn mỹ, đủ để cho tất cả nữ nhân đối với thiếu niên xen lẫn thanh niên này sinh ra hảo cảm. Những cảm xúc lạnh lùng cuối cùng cũng bị đôi mắt so với ngôi sao trên trời còn lấp lánh hơn ẩn đi.
Thẩm Phi Tiếu vẫn như trước không nói nhiều, nhưng lại có thể cười rất xinh đẹp.
Thời gian vĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336267/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.