Bị ràng buộc a, có thể nói là tịch mịch như tuyết.
Mặc một thân bạch y, Tần Khai Dịch cầm một hồ lô rượu ngồi trên cành cây cao. Ánh mắt đau thương nhìn về phương xa, hơi thở đơn độc nồng nặc làm người không dám nhìn thẳng …
“Aiz, vì cái gì thế giới này luôn khiến người tịch mịch như thế a.” Tần Khai Dịch phát ra một tiếng cảm thán thật dài.
“… Ngươi thật là càng ngày càng nhàm chán.” Viêm Cốt nghe thấy Tần Khai Dịch than thở, trán nổi gân xanh: “Ta nói Tần Thạch, đầu ngươi có não hay không? Vừa rồi khi Thanh Hư Tử nói với ngươi sao ngươi không có chút phản ứng nào?”
“Phản ứng?” Tần Khai Dịch một bộ nửa chết nửa sống. Hắn tuy biết tồn tại của hệ thống thật sự rất nghịch thiên, nhưng lại hoàn toàn không ngờ hệ thống còn có thể thay đổi tư tưởng những người chung quanh. Nếu là bình thường, hắn tiến vào bí cảnh lại thụ thương nặng như vậy, Thanh Hư Tử yêu thương hắn như vậy. Vậy thì chuyện đi tìm linh dược làm sao có thể rơi xuống đầu hắn. Nhưng khi Thanh Hư vẻ mặt trầm trọng nói cho Tần Khai Dịch biết hắn phải đi ra ngoài tìm kiếm linh dược, hắn cuối cùng mới hiểu được cái gì gọi là bánh xe lịch sử …
Không đi theo lịch sử, kết quả chính là bị bánh xe nghiền chết.
“Ngươi chẳng lẽ cứ như vậy đi ra ngoài?” Biểu tình Viêm Cốt vô dùng giận dữ vì cái tên nào đó không biết tranh đấu: “Ngươi phải hăng hái, hăng hái có biết không? Nhìn bộ dạng ngươi bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336256/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.