Tần Khai Dịch cảm giác mình như bị ném vào chảo dầu, kinh mạch toàn thân đều đau đớn. Ý thức hắn lúc mơ lúc tỉnh, lúc ngẫu nhiên thanh tỉnh mơ hồ nghe được tiếng thở dài lo lắng của Thanh Hư Tử cùng với giọng Viêm Cốt giống như bà cô trung niên cằn nhằn.
Lần này, Tần Khai Dịch thật sự bị thương rất nặng.
Nội thương Tần Khai Dịch nặng thương ngoại thương. Đan điền đối với người tu chân là trí mạng vì đan điền là nơi người tu chân chứa đựng linh khí. Linh khí trong đan điền càng nhiều, chứng tỏ cảnh giới người tu chân càng cao.
Nếu Tần Khai Dịch thật sự chính là một người tu chân bình thường, vậy đời này hắn xong luôn. Đan điền nát cũng giống như người bình thường bị phế mất tay chân.
Nhưng may mắn là Tần Khai Dịch đã bắt đầu tu ma. Vì tu ma nên không yêu cầu quá nhiều với đan điền, cho nên cho dù đan điền có bị hao tổn nhưng đối với Tần Khai Dịch mà nói, kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn lao.
Dù thế nhưng tình trạng hiện tại của Tần Khai Dịch vẫn cực kỳ không ổn. Có lẽ vì cổ trùng Tử Dương Bội đã hạ vào trong thân thể hắn, thần chí hắn vẫn luôn mơ hồ không rõ. Dù đang hôn mê nhưng vẫn cảm nhận được đau đớn kịch liệt. Đau đớn từ bụng lan ra khắp toàn thân, lúc nghiêm trọng thậm chí còn làm toàn thân hắn co rút.
Thanh Hư Tử đối với bệnh trạng hiện tại của Tần Khai Dịch cũng bó tay. Ông kiểm tra thân thể Tần Khai Dịch lại kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336253/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.