Lúc đến Thương môn, Tần Khai Dịch đã bắt đầu nghe thấy tiếng sụp đổ. Vách tường vốn đang vô cùng kiên cố đột nhiên xuất hiện rất nhiều khe nứt lớn uốn lượn, bắt đầu từ chân tường dần dần lan ra xa.
Vì có Viêm Cốt nên hắn cũng tiết kiệm được nhiều thời gian phá giải cơ quan. Sau khi hắn vào Thương môn cũng không chậm trễ nhanh chóng hướng về phía mật thất Viêm Cốt miêu tả.
“… Đây là thứ ngươi muốn?” Sau khi tiến vào mật thất, cả người Tần Khai Dịch đều sparta. Hắn nhìn thứ Viêm Cốt muốn lấy, bất đắc dĩ nói: “Viêm Cốt, ánh mắt ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Đó là một cái ô vô cùng cổ xưa. Chất liệu cũng vô cùng bình thường, bên trên không còn chút linh lực dao động, căn bản không giống hàng quý hiếm a.
“Tiểu hài tử như ngươi thì biết cái gì!” Biểu tình Viêm Cốt vô cùng nghiêm túc: “Cái ô này đối với ta có ý nghĩa vô cùng quan trọng!”
… Nếu như không thấy lỗ tai Viêm Cốt đỏ lên, Tần Khai Dịch thật sự đã tin lý do hắn nói. Hắn thở dài, cầm cái ô cũ nát kia lên: “Được rồi, thứ ngươi muốn cũng đã lấy được, chúng ta đi thôi.”
“Ân.” Tuy trên mặt không có biểu tình gì, nhưng hắn lại thấy ánh mắt Viêm Cốt sáng lên biểu lộ tâm tình hiện nay rất vui vẻ: “Mau, ra cửa quẹo trái, quẹo trái, quẹo trái.”
“… Đây không phải là đi một vòng tròn sao?” Tần Khai Dịch cho rằng Viêm Cốt lại động kinh: “Ta mà có chết trong này thì ngươi cũng phải chôn cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336251/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.