Cùng Tử Dương Bội chít chít oai oai một hồi, Tần Khai Dịch phát hiện kim sư tử luôn hút ma khí hắn đã bắt đầu chậm lại. Trong lòng hắn thấp thỏm một cái, còn chưa kịp nói gì chợt nghe thấy Tử Dương Bội ra lệnh: “Đi.”
Nói xong tay phải xách cổ áo Đường Sa Uẩn đang quỳ khóc thút thít trên mặt đất, tay trái ném Thẩm Phi Tiếu vào ngực Tần Khai Dịch.
Ngay lúc đó, chiếc ghế Tần Khai Dịch ngồi bỗng dưng dịch chuyển qua bên phải lộ ra một huyệt động. Thì ra chiếc ghế này chặn cửa động, Tử Dương Bội cũng không nhiều lời, xách Đường Sa Uẩn dẫn đầu vào trong.
Tần Khai Dịch nhìn người trong ***g ngực, thấy sắc mặt Thẩm Phi Tiếu khó coi đến cực điểm. Trong lòng bổng nhiên chua sót, hắn thở dài, đưa tay sờ sờ đầu Thẩm Phi Tiếu: “Đừng như vậy, sau này ngươi sẽ mạnh hơn hắn.”
“…” Thẩm Phi Tiếu vẫn không nói lời nào, nhưng ánh mắt hắn cho thấy quyết tâm của mình.
Không nói gì nữa, Tần Khai Dịch ôm Thẩm Phi Tiếu đi vào trong.
Sau khi mẫu thân Thẩm Phi Tiếu chết, hắn cho rằng cuộc sống sau này của hắn vẫn cứ tiếp diễn như vậy. Bị kế mẫu cùng huynh đệ cùng cha khác mẹ bắt nạt, bị hạ nhân trong nhà miệt thị. Ăn đồ thừa của người khác mà sống, xuân hạ thu đông đều ngủ trên chiếc giường cứng như đá cùng một cái chăn mỏng tanh.
Hắn biết mình chán ghét cuộc sống như thế, lại còn không có lực lượng thay đổi nó. Một hài tử yếu đuối còn chưa thành niên làm sao có biện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336249/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.