Lúc đợt mưa lần thứ hai rơi xuống, Tần Khai Dịch biết Tàng Bảo Các sắp mở ra.
Hắn ngồi trong một sơn động âm lãnh, cố gắng đem từng chút từng chút một linh khí chuyển thành ma khí. Bí pháp Viêm Cốt đưa cho hắn rất hữu dụng, đến nay ma khí của hắn chưa từng tiết ra ngoài. Nhưng không biết vì sao, Tần Khai Dịch luôn cảm thấy lúc Viêm Cốt nói chuyện trong giọng nói có chút chột dạ. Giống như hắn đang gạt mình chuyện gì đó. Nhưng dù Tần Khai Dịch có truy vấn cỡ nào, Viêm Cốt cũng không nhả ra. Rơi vào đường cùng, Tần Khai Dịch đành phải ném chuyện này qua một bên.
Hắn tách khỏi Thẩm Phi Tiếu cũng được 5 tháng. Hắn tìm một sơn động bí ẩn, an an tĩnh tĩnh tu luyện. Tốc độ đạo tu tu luyện quả thật không thể so sánh với ma tu. Năm tháng, Tần Khai Dịch liền dễ dàng đột phá vào Tích Cốc kỳ. Nhưng người tu chân khi bước chân vào Tích Cốc kỳ liền dẫn phát thiên kiếp dị tượng nhưng ma tu tiến vào ích cốc hoàn toàn có thể dùng 4 chữ vô thanh vô tức để hình dung, khiến cho Tần Khai Dịch bắt đầu hoài nghi mình rốt cuộc có thật đột phá hay không. Cho đến khi hắn phát hiện thật lâu rồi hắn chưa ăn gì, Tần Khai Dịch lúc này mới chân chính xác định.
Đợt mưa này duy trì liên tục một tháng, Tần Khai Dịch biết tình tiết vở kịch chuẩn bị bắt đầu, nhưng hắn cũng không vội. Hắn đeo mặt nạ kim sắc, mặc áo bào màu xám, nhìn màn mưa mênh mông vô bờ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336242/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.