Thời tiết bên trong bí cảnh phi thường quái dị, một khắc trước còn nắng chói chang, khắc sau đã mưa to tầm tã. Tần Khai Dịch vừa mới rối rắm mặt nạ huynh xong, không kịp phản ứng đã bị ướt như chuột lột. Hắn đứng dưới tán cây tránh mưa, có vẻ sẽ mưa một thời gian dài. Tần Khai Dịch bắt suy xét có nên kiếm cái sơn động nào đó đi trú mưa không.
Mặt nạ như dùng keo con voi dán lên, nhưng chuyện thứ nhất không phải là tìm cách lấy mặt nạ ra mà đi tìm sơn động trú mưa. Không nói đến chuyện mưa to không dứt, hắn cũng phải nhanh chóng kiếm chỗ an toàn đi tu luyện.
Cũng may vận khí Tần Khai Dịch không tồi, không bao lâu hắn cũng tìm được một sơn động phi thường bí mật gần bờ sông. Đầu tiên, Tần Khai Dịch dùng phù chú xem xét tình huống trong động một chút, xác định không có tung tích linh thú hay nhân loại nào hắn mới vào trong sơn động.
Sơn động không quá sâu, có chút tương tự như động phủ của hắn. Vì cây cối ẩm ướt, vách đá trên sơn động phủ kín rong rêu. Làm Tần Khai Dịch kỳ quái chính là mặt đất giống như được người mài qua không hề có tung tích thực vật nào.
Khác thường tất có chuyện, tuy trong lòng có chút bất an nhưng nhìn mưa như thác đổ bên ngoài. Hắn quyết định vẫn nên ở lại đợi hết mưa rồi mới quyết định tiếp. Dù sao, trong rừng cây vốn rất nguy hiểm, lúc này trời lại mưa to nếu trên đường gặp phải linh thú hung mãnh gì chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336236/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.