Pháo mừng Sinh nhật Su baby
Sau khi Tần Khai Dịch tỉnh lại cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Hắn rên rỉ mở mắt phát hiện mình nằm trên một đám cỏ khô, cảnh sắc chung quanh phi thường xa lạ.
“Không phải chứ …” Ôm đầu đứng dậy, khóe miệng Tần Khai Dịch giật giật. Hắn định chờ luồng gió phân tán đội ngũ thừa cơ hội đánh lẻ. Ai ngờ lại bị Ngôn Bộ Huyền bắt đi đưa đến một nơi hoàn toàn xa lạ.
Xa lạ bằng với nguy hiểm, Tần Khai Dịch kiểm tra thân thể mình, thở phào. May là Ngôn Bộ Huyền không động đến ban chỉ cùng vòng tay của hắn. Nhưng vì sao lại mang hắn đến nơi này, Ngôn Bộ Huyền đâu?
Cả đầu toàn dấu chấm hỏi, Tần Khai Dịch nghiêm túc quan sát tình hình bốn phía. Cây cối nơi này khác với khi mới vào, trước mặt là một đống cỏ khô, cách đó không xa có dòng sông nhỏ. Vừa thấy liền biết đây đúng là một điểm đóng quân ngon lành cành đào. Tần Khai Dịch ngẫm nghĩ, chẳng lẽ Ngôn Bộ Huyền có ý tốt giúp hắn …?
Sự thật chứng minh Tần Khai Dịch quá khờ dại. Trong lúc hắn ngó nghiêng xung quanh, một âm thanh quen thuộc vang lên phía sau hắn. Một vật bén nhọn đặt lên trên cổ tỏa ra hàn khí: “Không được nhúc nhích.”
Thẩm … Phi … Tiếu … Vừa nghe đến, Tần Khai Dịch liền sửng sốt. Hắn suy nghĩ đến cỡ nào cũng nghĩ không ra vì sao Thẩm Phi Tiếu lại ở đây, cầm vũ khí uy hiếp hắn.
Thẩm Phi Tiếu như biết Tần Khai Dịch đang kinh ngạc. Hắn cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336234/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.