Pháo mừng Giáng Sinh
Theo lời Thanh Hư Tử, Tần Khai Dịch nói thêm vài câu với Liễu Linh Nhi rồi rời đi. Hắn còn không biết Thanh Hư Tử tìm hắn có chuyện gì nhưng cũng đoán được đại khái ông muốn nói chuyện liên quan đến Tiên Thiên Bí Cảnh.
Đến động phủ Thanh Hư Tử, Tần Khai Dịch đợi một hồi lâu mới thấy Thanh Hư Tử lắc lư đi đến. Biểu tình khó coi tựa hồ như vừa mới cãi nhau với ai xong.
“Sư phụ.” Tần Khai Dịch tiến lên hành lễ. Hắn có ấn tượng khá tốt với Thanh Hư Tử. Lão đầu này tuy là chưởng môn nhưng lúc nào cũng đối xử công bằng với tất cả đệ tử. Tần Khai Dịch còn nhớ rõ sau khi Thẩm Phi Tiếu đi ra bí cảnh đã được Thanh Hư Tử nhận vào môn hạ. Cũng chính Thanh Hư Tử dẫn dắt Thẩm Phi Tiếu bước trên con đường tu tiên … À, mà sau khi Tần Thạch nhập ma lão nhân này tựa hồ là người tiên phong vì đại nghĩa diệt thân.
“Tần nhi, con ngồi đi.” Thanh Hư Tử phất tay ý bảo Tần Khai Dịch ngồi xuống, ông thở dài.
“Sư phụ, người không sao chứ?” Tần Khai Dịch nhìn biểu tình Thanh Hư Tử ngưng trọng, chần chừ hỏi.
“Không có việc gì.” Thanh Hư Tử nhìn Tần Khai Dịch, không tự chủ lại thở dài. Năm 6 tuổi, Tần Thạch đã theo ông tu chân, ông luôn xem đứa trẻ này như đứa con ruột mà yêu thương. Với thân phận đệ tử chưởng môn, đứa trẻ này cũng nhận được không ít tài nguyên nhanh chóng tiến vào Trúc Cơ kỳ.
Nhưng hỏng ở chổ là ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336230/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.