Nam nhân có khuôn mặt thập phần tuấn mỹ, mũi thẳng, môi mỏng tựa hồ chỉ cần mỉm cười là có thể câu dẫn quả phụ giữ trinh tiết nhất. Hắn mặc một chiếc áo dài màu đen, trên áo dùng ngân tuyến viền bạc buộc vòng quanh thành một bức yêu mị liên đồ. Nguyên bản nhìn qua như thư sinh thanh dật lại bị nam nhân mặc thành thập phần tà khí.
“… Tiền bối.” Bị một nam nhân xa lạ ôm vào ngực, Tần Khai Dịch miễn cưỡng nặn ra hai chữ. Trái tim lại bồn chồn nhảy dựng lên, vừa rồi hắn vừa mới nhìn thấy người nam nhân này giết người. Giờ bị phát hiện, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều …
“Ha hả.” Nhìn thấy Tần Khai Dịch làm bộ ra vẻ trấn định, nam nhân nở nụ cười: “Bảo ta Tử Dương là được.”
“Tử Dương huynh …” Muốn nói gì, Tần Khai Dịch lại phát hiện hắn thật sự không có cái gì hay để nói. Chẳng lẽ hắn nói với người nam nhân tên Tử Dương Bội là hắn cái gì cũng chưa thấy, nam nhân này sẽ buông tha hắn sao?
“Ngươi vừa rồi nhìn thấy cái gì?” Tử Dương Bội nhìn nam nhân trong ngực mình, ánh mắt tràn đầy ý cười lạnh lẽo.
“Ta cái gì cũng chưa thấy!” Tần Khai Dịch không chút do dự thốt.
“A?” Tử Dương Bội hơi nheo mắt lại: “Ngươi quả thật cái gì cũng chưa thấy?”
“Thật sự, ta xin thề!” Tần Khai Dịch cắn răng nói. Hắn biết hắn không phải là đối thủ nam nhân trước mặt này. Nếu thật sự động thủ, nam tử này chỉ sợ một chiêu là có thể cho hắn về chầu ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336224/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.