Cho gà, Tần Khai Dịch liền nhanh chóng rời đi. Hắn biết chuỗi ngày kham khổ cùng cực của Thẩm Phi Tiếu, từ ngày vào Linh Sơn phái chắc chắn chưa từng ăn qua miếng thịt nào.
Tần Khai Dịch về tới động phủ mình, duỗi người làm biếng chuẩn bị đi ngủ thì bị âm thanh chói tai của hệ thống làm tỉnh.
|Hệ thống: Trong vòng một năm đạt đến Ích Cốc kỳ. Thất bại trừ 20% tiến độ trở về|
“Cái gì?” Nghe đến âm thanh kia, Tần Khai Dịch nhảy dựng lên gào thét: “Bớ người ta, giết người!!!”
Hệ thống đương nhiên không đáp trả, âm thanh ma quỷ vang lên một hồi liền yên lặng biến mất.
“Mà âm thanh này từ đâu ra chứ?” Cảm giác thân thể mình bị gắn cái gì đó kì quái, sắc mặt Tần Khai Dịch cực kỳ khó coi. Hắn liếc nhìn một vòng động phủ, thở dài.
Động phủ Tần Thạch bố trí khá đơn giản. Một bàn đá, một giường đá, linh dược cùng sách thì để ở một góc dùng ẩn nặc thuật che đi.
Bây giờ hắn cảm giác mình như một quả bong bóng bị đâm xì hơi, làm gì cũng không tỉnh táo lại được. Hiện giờ tu vi Tần Thạch mới trúc cơ trung kỳ mà phải mất hơn 9 năm mới đạt được. Thứ nhất, là do có song linh căn, thứ hai tất nhiên là dựa vào một tay Thanh Hư Tử bồi tài.
Nhưng khoảng cách giữa trúc cơ và ích cốc tựa như một con lạch trời khó có thể vượt qua. Nếu nói trúc cơ còn là phàm nhân thì ích cốc chình là cánh cửa đầu tiên bước trên con đường tu tiên.
Dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336222/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.