“Em không chịu để ý đến anh gì cả.”
Anh than thở. Tỉnh lại đã thấy cô nằm bên cạnh, tâm tình anh cực kỳ thư sướng, còn cho răng nhóc con vô tâm rốt cuộc cũng chịu để ý đến anh, ai ngờ mới nói vài câu đã ra lệnh đuổi người.
“Anh biết vì sao em cho anh ngủ cùng không?”
Hạ Miên Miên lạnh lùng hỏi.
“Vi anh say?”
Hạ Văn Xuyên suy đoán. Hạ Miên Miên lắc đầu, cầm điện thoại di động lên, mở lại video tối qua, đưa cho anh. Hạ Văn Xuyên nghi hoặc tiếp nhận điện thoại, sau đó híp mắt nhìn đoạn video, đến khi xem hết nội dung đoạn video trong máy, anh lâm vào trầm tư.
Hạ Miên Miên mím môi nén cười, cố ý hỏi anh:
“Anh một chút ấn tượng cũng không có nhỉ? Em thật sự không ngờ anh chấp nhất với việc quỳ bàn phím như thế, còn quỳ vô cùng chuyên nghiệp nữa.”
Hạ Văn Xuyên: …
Hạ Miên Miên nói tiếp:
“Một cái không đủ cho anh quỳ, anh còn ủy khuất nhìn em, nửa đêm em lại còn phải cơ cấu một cái nữa để anh quỳ cho đã.”
Nói xong lời cuối cùng, cô đã không nhịn được cười, đuôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Ý cười lan tràn đáy mắt. Hạ Văn Xuyên trầm mặc một hồi, trả lại điện thoại di động cho cô, sau đó chống thân thể, nằm nghiêng người nhìn cô, đè thấp âm thanh:
“Vậy anh đã quỳ rồi, em còn chưa hài lòng?”
Hạ Miên Miên: …
Người đàn ông này cứ vậy thẳng thắn thừa nhận việc quỳ bàn phím sao? Cô còn tường anh sẽ xấu hổ không chịu nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-la-mot-ga-co-chap-cuong-em-gai/978374/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.