Tiếp đó, Ninh Diệu phát hiện ra thời gian Úc Lễ ở cạnh hắn đang tăng dần lên. Điều này khiến kế hoạch gian lận dùng bảo thạch tích trữ từ trước để đổ đầy cái hòm gỗ của hắn cũng gặp phải khó khăn. Rồi làm sao giờ? May mà Ninh Diệu không phải xoắn xuýt quá lâu, bởi vì hắn đã sắp đến điểm đến tiếp theo - Dao Thành.
Ninh Diệu cũng không quen thuộc tòa thành này. Tuy rằng lúc trước hắn đã biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, còn biết được một phần nội dung nhất định nhưng cũng chỉ là sơ lược mà thôi, không có rõ ràng cặn kẽ hết. Hiểu tường tận nhất cũng chỉ có phần nội dung ngắn ngủi về lần gặp gỡ kia của nguyên thân và Úc Lễ mà thôi. Hệ thống không nói hết tất cả chi tiết trong truyện cho hắn nghe, có hỏi thì nó chỉ bảo làm nhân vật tốt thí không cần biết quá nhiều tình tiết không liên quan, không cần thiết. Vậy nên khi Ninh Diệu thử hé cửa sổ xe ngựa nhìn ra ngoài, hai mắt hắn lập tức tỏa sáng lấp lánh. Nơi này khác hẳn với tòa thành lúc trước Ninh Diệu sống, trông cởi mở hơn chốn cũ nhiều. Người người đi trên phố có đủ loại phong cách ăn mặc khác nhau, có người kín cổng cao tường, có người ăn mặc mát mẻ. Ngoại trừ cái đó còn có...
Ninh Diệu trông thấy gì đó, không kìm nổi cảm xúc kích động muốn tán dóc vài câu. Hắn kéo nhẹ góc áo Úc Lễ, ra hiệu cho y nhìn ra bên ngoài.
"Người nhìn tóc của người kia kìa, là màu xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-chinh-truyen-nguoc-khong-cho-ta-khoc/438794/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.