Theo như tính toán, thì tòa tháp phong ấn thứ tư khác hoàn toàn so với ba toà tháp còn lại. Nó không được đặt ở những nơi hẻo lánh, mà lại làm theo cách ngược lại, được đặt ở một nơi rất phồn hoa.
Nghe nói khi vị kiến giả ấy xây dựng nên tòa tháp này, từng ảo tưởng đến chuyện sau khi mình lấy được đạo cốt sẽ được vạn người quỳ bái, vậy nên đã xây dựng tòa tháp này ở giữa phàm thế.
Xe ngựa chậm rãi đi từ nơi hẻo lánh đến nơi phồn hoa, thỉnh thoảng Ninh Diệu còn có thể thấy được vài người khác đi ngang qua xe ngựa.
Ninh Diệu ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, bả vai y bỗng được ôm lấy từ phía sau.
“Nhìn thấy gì mà tâm sự nặng nề vậy?” Úc Lễ hỏi.
Ninh Diệu giật bắn mình, chẳng lẽ biểu hiện của y rõ ràng đến vậy luôn sao? Y còn tưởng mình không khác bình thường tí nào luôn ấy!
“Áp lực lớn quá, đương nhiên là tâm sự nặng nề rồi.” Ninh Diệu cố gắng bình tĩnh trả lời hắn. “Chúng ta đã càng ngày càng gần với điểm cuối rồi, có lẽ là sẽ gặp Thiên Đạo nhanh thôi. Không biết sức mạnh của nó bây giờ thế nào, mong là đừng cao hơn chúng ta.”
Úc Lễ cười khẽ: “Đừng lo. Nếu như đối kháng trực diện thì nó không phải đối thủ của chúng ta, ta nghĩ có lẽ nó sẽ chơi chút âm mưu quỷ kế.”
Dựa vào tình hình trận giao đấu với Thiên Đạo lần trước, thì vết thương của nó vẫn chưa khỏi hẳn. Nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-chinh-truyen-nguoc-khong-cho-ta-khoc/1912611/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.