Tại một căn hộ trong chung cư bậc nhất thành phố. Đình Phong ngồi tựa lưng trên chiếc ghế sofa nhâm nhi ly rượu vang trên tay. Trước mặt anh là người bạn thân nhất - Gia Kiệt. Sau khi bị khóa toàn bộ tài khoản ngân hàng đồng thời tiền mặt trong người thì không có, anh đành phải nương nhờ người bạn “thân ai nấy lo” này. Anh phải nài nỉ mãi mới được vào nhà, cũng may hôm nay Gia Kiệt ăn phải thứ gì đó mới động lòng cứu giúp.
Đặt ly rượu xuống bàn, ngồi vắt chéo chân đối diện với Đình Phong. Gia Kiệt hỏi:
- Mày tính ăn nhờ ở đậu nhà tao đến bao giờ?
- Đến bao giờ vợ tao hết giận thì thôi.
Nghe vậy, Gia Kiệt lập tức phản đối:
- Không được! Không thể chứa chấp một người như mày ở trong nhà tao được.
- Người như tao thì làm sao? Có tao đến nhà ở là một vinh dự cho mày. Mày nên cảm thấy biết ơn vì điều đó.
Gia Kiệt nhếch mép nở một nụ cười khinh bỉ rồi đưa tay chỉ về phía cửa chính:
- Mời về! Không tiễn!
Nhận thấy sự tức giận của Gia Kiệt, Đình Phong lập tức thay đổi thái độ. Anh mỉm cười vĩ hoà vi quý, hạ giọng nói:
- Ấy ấy! Làm người ai làm thế.
- Tao làm thế nhưng tao vẫn là người.
- Thôi, thôi. Mình xin lỗi, tất cả là lỗi của mình. Do mình đi ăn nhờ ở đậu nhà người khác mà không biết thân phận. Không biết bạn thân yêu quý của mình có thể cho mình tá túc vài đêm được không?
Thấy Đình Phong có lòng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020707/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.