Nhã Tịnh và Giai Tuệ lái xe đến khu đất hoang. Khi đến gần đã thấy xe của Đình Phong và Chí Viễn dựng ở bên ngoài cách ngôi nhà một đoạn. Cả hai cùng xuống xe rồi nhanh chóng chạy vào trong. Vừa tới nơi, căn nhà đang bốc cháy thành ngọn lửa lớn. Giai Tuệ lập tức lấy điện thoại gọi điện cho cứu hoả. Còn Nhã Tịnh định xông vài bên trong liền bị Giai Tuệ ngăn cản:
- Chị không được vào đó! Rất nguy hiểm!
- Nhưng Phong vẫn ở bên trong, chị không thể bỏ mặc anh ấy.
- Lửa cháy lớn thế này chị vào chưa chắc đã cứu được người ngược lại còn thêm rắc rối. Điều quan trọng bây giờ chúng ta phải tìm cách không cho ngọn lửa lan quá lớn trước khi cứu hoả tới.
Nhã Tịnh gật đầu rồi cùng Giai Tuệ tìm nước ở xung quanh khu vực. Họ chia nhau mỗi người một việc người đi tìm nguồn nước để dập lửa, người thì hô hoán người dân cứu giúp. Nơi đây hoang vu không có nhiều người sinh sống mãi mới có vài người đi ngang tới giúp đỡ. Sức người có hạn 5,6 người không thể dập được lửa nhưng đây là cách duy nhất chờ đợi cứu hoả tới.
Bên trong, Đình Phong và Chí Viễn chia nhau tìm lối thoát. Tất cả các cửa đều bị đóng kín, sức lực của hai người không thể đẩy cánh cửa lớn. Lửa ngày một lớn hơn, khói trắng nghi ngút đến ngạt thở, người nào người nấy đều lấm lem những vệt đen trên mặt.
Đình Phong loay hoay tìm lối thoát vô tình phát hiện một cánh cửa nhỏ trong nhà bếp. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020705/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.