- Chí Viễn!
Giai Tuệ giật mình hoảng hốt khi biết người mình va phải không phải ai khác mà chính là Chí Viễn. Họ đứng đối diện nhau, dường như trên gương mặt cả hai đều có sự ngạc nhiên. Một người thì thắc mắc còn người kia lại chỉ muốn tìm chỗ lui.
- Em làm gì ở đây? Sao bỗng nhiên lại tới nhà tôi?
Hàng loạt câu hỏi dồn dập từ phía Chí Viễn bất ngờ ập đến khiến Giai Tuệ nhất thời không phản ứng kịp. Cô liên tục dời ánh mắt sang nơi khác, dường như không dám nhìn thẳng vào người đang nói chuyện với mình. Nắm bắt được tâm tư của cô, Chí Viễn tiếp tục lên tiếng:
- Em theo Đình Phong về đến tận đấy sao?
Lúc này, Giai Tuệ mới ngẩng đầu lên đối diện với Chí Viễn. Không hiểu vì sao khi nãy cô có cảm giác bất an như thể vừa bị bắt gian tại trận. Nghĩ kỹ lại mới nhớ ra, cô và hắn đã không còn quan hệ vậy thì đâu cần giấu giếm. Dù sao khi ở đây, hắn cũng không thể giở trò với cô, Giai Tuệ hít một hơi thật sâu, điềm tĩnh đáp:
- Đúng! Tôi theo Đình Phong về đây. Nhưng không phải với tư cách mà anh đang nghĩ trong đầu, tôi đến đây để làm y tá riêng của anh ấy.
Giai Tuệ vừa dứt lời, Chí Viễn cười phá lên. Thái độ của hắn khiến cô khó chịu ra mặt:
- Anh cười cái gì chứ? Có gì đáng cười hả?
- Phải! Rất đáng cười. Em nói làm y tá riêng cho anh ta trong khi bản thân lại đến từ một quán bar. Y tá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020696/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.