12 giờ đêm.
Bên ngoài bắt đầu đổ mưa lớn, âm thanh của ủa tiếng cửa bị gió đập vào tường khiến Đình Phong tỉnh giấc. Anh ngồi bật dậy đưa mắt nhìn đồng hồ thì đã nửa đêm, đưa tay định rót một cốc nước thì nhận ra nước trong bình đã cạn. Không còn cách nào khác anh đành phải xuống dưới bếp uống nước.
Ngôi nhà tĩnh lặng, xung quanh bốn bề im ắng như tờ. Tiếng tích tắc của kim đồng hồ cũng quá đỗi ồn ào. Đình Phong hì hục trong bếp một lúc cuối cùng cũng lấy được nước. Đang chuẩn bị lên lầu, đột nhiên ở phía cửa chính phát ra âm thanh lạ. Lắng tai nghe kỹ hơn thì giống như có một vật gì đó đang đập vào cửa. Đình Phong chau mày đặt cốc nước xuống bàn rồi từng bước chậm rãi tiến về phía cửa. Anh đứng im cẩn thận xem xét tình hình. Tiếng gõ cửa vang lên ngắt quãng và không đều đặn, thỉnh thoảng lại kêu lên vài ba tiếng. Bỗng, giọng nói thều thào của một người con gái vang lên:
- Bác Long! Mở cửa giúp cháu! Bác Long.
Đình Phong tự hỏi giờ này còn có ai gọi bác Long mở cửa. Rồi, anh chợt nhớ đến Nhã Tịnh. Sau khi chuyện hồi sáng xảy ra cả ngày hôm nay anh không nhìn thấy mặt cô. Có lẽ cô đã đi ra ngoài và bây giờ mới trở về. Nghĩ vậy, anh vội vàng mở cửa.
Cánh cửa gỗ mở ra.
Đứng trước mặt anh bây giờ là cô gái trong bộ bộ quần áo giản dị nhưng ướt sũng. Đầu tóc cô rối bời đôi môi nhợt nhạt, một bên má sưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020687/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.