Từ trong căn phòng lớn, một âm thanh lớn phát ra. Trên mặt Chí Viễn hằn đỏ năm ngón tay khiến đầu hắn lệch sang một bên. Người đàn ông có tuổi đứng đối diện hắn vô cùng tức giận, đôi lông mày rậm chau lại cùng dáng đi đôi phần gấp gáp. Bầu không khí tĩnh lặng nhanh chóng bị phá vỡ bởi giọng nói khản đặc:
- Mày đúng là thằng vô tích sự. Có một chuyện ký hợp đồng cũng không xong
Chí Viễn nắm chặt tay, siết chặt đến nỗi gân xanh nổi cả lên. Ngày hôm đó, chỉ vì cốc nước có xuân dược khiến hắn bỏ lỡ một hợp đồng lớn, một cơ hội ghi điểm trong mắt bố mình. Nhưng cuối cùng lại bị phá hỏng. Chí Viễn cúi gằm mặt xuống hắng giọng:
- Con xin lỗi!
Ông Phú nhìn con trai mình, trong lòng không khỏi tức giận. Độ ăn chơi của Chí Viễn đâu phải bây giờ ông mới biết chỉ có điều không ngờ con trai ông lại bỏ qua một hợp đồng lớn để đến bar tìm gái. Giận thì có giận nhưng mọi chuyện đã xảy ra, không thể làm gì khác. Ông thở dài một tiếng rồi quay lưng tiến lại về chiếc ghế xoay. Ngả lừn về sau, gương mặt ông không giấu nổi sự thất vọng. Thanh âm nhẹ nhàng như đang kìm nén tâm tình phẫn nộ vang lên:
- Nếu không làm tròn trách nhiệm thì tốt nhất là nghỉ để người khâc lên thay.
Chí Viễn sửng sốt ngẩng đầu nhìn bố mình rồi lại ngậm ngùi nuốt cơn giận vào trong. Hắn không phải thằng ngốc mà không hiểu ông đang nghĩ gì. Đây đã là lần thứ hai, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020668/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.