Đình Phong cầm viên thuốc trên tay, vui vẻ nhìn Chí Viễn rồi cẩn thận cất kỹ vào trong người. Từ dưới nhà, giọng nói của Nhã Tịnh vang lên:
- Anh Phong! Em nấu xong rồi.
Nghe tiếng cô, anh vội đáp lại:
- Anh xuống ngay đây.
Dứt lời, anh quay sang phía Chí Viễn:
- Xuống ăn cơm thôi.
Chí Viễn khẽ gật đầu một cái. Trước khi cùng Đình Phong xuống lầu còn căn dặn cẩn thận:
- Anh tuyệt đối không được để cho chị dâu biết, nhớ chưa?
- Anh nhớ rồi.
Đình Phong mỉm cười nhanh chân đi trước còn Chí Viễn lẽo đẽo theo sau.
Nhã Tịnh một mình dọn cơm ra bàn, vừa nhìn thấy anh định liền lên tiếng:
- Anh mau ngồi vào bàn đi.
Nụ cười trên môi cô chẳng được bao lâu thì bị dập tắt bởi bóng hình người phía sau. Cô cứ nghĩ trong nhà chỉ có cô và Đình Phong, thật không ngờ lại thêm một nhân vật không mời. Thấy Chí Viễn, cô cũng không vui vẻ gì, sắc mặt thay đổi, lời nói ra như cố rỏ ra lịch sự:
- Em cũng ở nhà hay sao? Chị tưởng em ra ngoài rồi nên không nấu cơm cho em.
Biết Nhã Tịnh đang nói mình, Chí Viễn đáp:
- Em ở nhà từ sáng. Chắc chị không để ý nên mới không biết. Mà chị không cần lo chuyện cơm nước, bây giờ em phải ra ngoài gặp đối tác rồi.
Nhã Tịnh chỉ gật đầu không nói thêm lời nào. Cô không thích Chí Viễn bởi vậy cuộc nói chuyện giữa chị dâu, em chồng chỉ vỏn vẹn đôi ba câu.
Chí Viễn chỉnh sửa lại cà vạt, ngó lo Nhã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020665/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.