Khi Trung và Thuỳ sang tới nơi thì ông Thông không có nhà, có lẽ ông đi làm chưa về. Thấy con gái và con rể qua thì bà Thu vui vẻ hỏi:
- Hai đứa sang chơi sao không báo trước?
Thuỳ không trả lời mẹ mà hỏi lại:
- Mẹ, bố đâu rồi mẹ?
- Giờ này bố mày làm gì đã nghỉ làm mà hỏi, có chuyện gì không?
Trung vội đỡ lời:
- Không có gì đâu mẹ, vợ con chắc là không thấy bố nên hỏi thôi.
Bà Thu gật đầu rồi kéo con gái lại gần mà bảo:
- Mà bố mày dạo này lạ lắm, không vừa ý cái gì là gắt ngậu lên. Hôm trước còn đập vỡ hết mấy cái bình cổ ông ấy thích ở trong phòng làm việc đó.
Mấy cái bình đó Thuỳ nhớ đều là bình cổ, phải khó khăn lắm bố mới mua được. Ngày trước ông thông nâng niu chúng lắm, còn cất vào phòng làm việc riêng vị sợ để ngoài không may mọi người va quệt vào sẽ vỡ. Có lần Thuỳ còn bị bố đánh vì tội dám lén vào phòng ông lấy một món đồ ra chơi.Thế mà mẹ lại bảo bố tự tay đập vỡ chúng, quả là khó tin, thuỳ nghi hoặc mà hỏi lại:
- Mẹ nói bố đập vỡ mấy cái bình cổ á?
- Chứ còn bình nào nữa, mẹ cũng giật mình, không hiểu bố mày có chuyện gì, hỏi thì ông ấy chẳng nói. Cứ lầm lầm lỳ lỳ, chẳng hiểu nổi nữa, càng già càng đốc ra khó tính.
Già, phải rồi, bố vợ trung cũng sắp đến tuổi về hưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh-nguoi-cu/3251666/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.