Cúc giật mình, đưa xa chiếc điện thoại nhìn lại xem có đúng là mẹ Trung đang gọi hay không. Khi xác định đúng là bà Cúc mới hỏi lại:
- Bác, bác bảo.. gì cơ ạ
- Bác biết con chưa thể trả lời ngày được, con cứ suy nghĩ đi. Nếu con không muốn thì bác cũng không ép con. Bác biết chuyện này là hơi đường đột, cũng biết con khó xử, nhưng mà chẳng hiểu sao bác lại cứ mong muốn có một đứa con gái giống con.
Cúc mím môi suy nghĩ, đúng là nhà Trung có 3 anh em trai, cúc cũng từng nghe bác gái nói ao ước một đứa con gái mà không được. Sau khi sinh Trung thì bác bị gì đó cúc không nhớ rõ lắm. Đại loại là sau đó sức khoẻ bác không cho phép sinh thêm con. Vậy nên dù cả hai vợ chồng đều ao ước có một mụn con gái nhưng cũng đành gác lại.
Việc nhận con nuôi cũng không có gì là quá xa lạ với cúc, nhưng mà, mối quan hệ cúc Trung với cúc trước kia.. Bác không sợ cúc sẽ làm rạn nứt hạnh phúc gia đình con trai của mình hay sao?
Cúc thì lại sợ nếu nhận lời làm con nuôi, sẽ không thể nào tránh khỏi việc lâu lâu trở về thăm họ được. MÀ về đó, chứng kiến cảnh vợ chồng Trung, cúc sợ, sợ cái quyết tâm ban nãy của mình lại lung lay.
Nhưng mà.. cúc có một chút tò mò về vợ Trung, chính xác hơn là cúc rất rất tò mò. Cúc thật sự muốn biết chị ta là người như thế nào, xinh hay xấu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh-nguoi-cu/3251652/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.