Đá trái tim Biển Chết bao phủ toàn bộ bãi đất trống rơi xuống mặt đất, giống như dòng nước màu đen chảy xuôi trên mặt đất.
Chân Lục Ngôn còn chưa phải thập phần linh hoạt, lẳng lặng chạy về phía bọn họ, nhìn chung quanh, Gargantel đã biến mất, ngoại trừ máu bẩn đầy đất ra thì không lưu lại bất kỳ dấu vết nào khác nữa.
Tất Lãm Tinh đi theo tới, thấy Bạch Sở Niên đứng như không có việc gì mới yên tâm.
"Hắn ta chạy rồi sao?" Lục Ngôn nhíu mày, có chút xa lạ đánh giá Bạch Sở Niên, quần áo tác chiến trên người hắn thấm đẫm máu, ướt sũng.
"Giết rồi."
"Giết rồi???" Lục Ngôn trợn to hai mắt, phải mất mười giây mới tiêu hóa được tin tức này.
"Thế nào, kêu là anh không chiếm tiện nghi của cậu đi."
Lục Ngôn nghẹn một hồi lâu, vỡ hũ rách nát nói: "Gọi anh thì gọi anh, vẻ mặt của anh là ý gì đấy, anh trai, anh trai, anh trai, vừa lòng chưa! Coi như là anh già đi!"
Bạch Sở Niên hai tay đút vào túi quần, vuốt ve xưng hô này một chút, sảng khoái~
Sau đó nói: "Thấy cậu chạy rất nhanh ... Hẳn là không có chuyện gì lớn, được rồi, đem bom cho tôi, tôi đi đặt, các cậu ở bên ngoài chờ tôi, tốc độ một chút, trời đã tối rồi, sáng mai phải giải quyết cho xong." Bạch Sở Niên buông tay ra, bảo Lục Ngôn đưa hộp bom cho hắn.
Kỳ thật Bạch Sở Niên chỉ định muốn Lục Ngôn và Lãm Tinh gặp nhiều mặt trận chiến thực, nếu Gargantel xuất hiện, bọn họ thật sự không cần mạo hiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513882/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.