Rimbaud buông hộp cơm xuống, giơ tay lên đầu ngón tay khẽ mở ra, đá trái tim Biển Chết bị triệu hoán, từ hình thái điêu khắc hòa tan, hình thành một sợi dây thừng, trói hai tay Bạch Sở Niên lại.
"Em học nhanh đấy. Thử cho nó biến thành dạng mềm xem nào."
"Học được rồi~ Nhìn tôi này." Bạch Sở Niên búng một ngón tay, dây thừng từ cổ tay mình hòa tan, bay về phía Rimbaud, linh hoạt quấn quanh cánh tay nhân ngư và bên hông, cuối cùng dùng dây thừng trói buộc thân thể Rimbaud lại.
Sợi dây mỏng màu đen mờ siết chặt cơ bắp khô ráo của nhân ngư cùng làn da trắng như tuyết, da thịt ngực và cánh tay từ trong lưới dây đan xen tạo thành độ hơi hơi cong lên một chút.
Bạch Sở Niên vẫy vẫy tai sư tử đắc ý nói: "Thế nào, học giỏi đi?"
Rimbaud nhìn chằm chằm hắn.
Bạch Sở Niên: "..."
......
Bạch Sở Niên quỳ gối trên bàn phím của tim đá Biển Chết, Rimbaud ngồi ở mép bể cá vừa ăn tôm vừa nhìn hắn.
Bạch Sở Niên miệng kêu ư ử.
"Xem ra em đã nắm giữ bí quyết, vậy hôm nay cũng không cần luyện nữa đâu." Rimbaud thu hồi đá trái tim Biển Chết dưới gối Bạch Sở Niên, tinh thạch màu đen sau khi hòa tan lại bay về phía Bạch Sở Niên, quấn vào cổ alpha tạo thành vòng cổ, sau vòng cổ kéo dài ra một sợi xích quấn quanh lan can sắt nghệ thuật quấn quanh đầu giường phòng ngủ, khiến cho Bạch Sở Niên bị siết cổ ngửa mặt nằm trên giường.
Đuôi cá của Rimbaud sáng lên lam quang, hóa thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513857/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.