Rimbaud mặt không chút thay đổi, một quyền đánh xuống mặt Bạch Sở Niên, hai tay Bạch Sở Niên che ở trước mặt tiếp nhận một quyền này, mặc dù Rimbaud vẫn chưa rót vào bao nhiêu khí lực, nhưng máy ức chế ở cổ của Bạch Sở Năm sau còn đeo rất tốt, một quyền này nện vào trong lòng bàn tay hắn, ngay cả xương tay cùng xương gò má trên mặt cũng tê dại đau đớn.
"Đừng đánh mà, vợ ơi, em là thật. Không có giả ở đây đâu, chỉ có hai chúng ta trong phòng thôi, anh nghe em giải thích cái đã."
"Tiểu quỷ, vòng cổ và bông tai của cậu là lễ vật tôi tặng cho em ấy, tôi không thể tha thứ cho cậu nữa." Rimbaud thu tay phải về, ngón trỏ ôm lấy vòng cổ trên cổ Bạch Sở Niên kéo hắn đến trước mặt, đầu ngón tay kia nâng cằm hắn lên, lông mi màu vàng nhạt khi thì lạnh lùng quét xuống đất, tầm mắt rũ xuống chăm chú nhìn hắn, con ngươi xanh thu lại nhỏ thành một đường thẳng đứng, lỗ tai duỗi dài biến nhọn, dần dần sinh trưởng thành vây tai màu xanh mờ.
Bạch Sở Niên bị ngoại hình càng ngày càng gần gũi với nguyên mẫu của anh chấn nhiếp, buông tay ngẩng đầu nhìn nhân ngư ngạo mạn lấy thân thể mình làm ngai vàng.
Rimbaud cúi đầu ngửi ngửi hắn, từ gò má anh ngửi đến cổ, tuy rằng đeo máy ức chế không có mùi pheromone rõ ràng nhưng mùi còn sót lại vẫn còn.
Vây tai trong suốt che khuất trước mắt Bạch Sở Niên, hắn chú ý tới trong vây mỏng cũng bò lên một ít mạch máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513850/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.