"Tôi có thể làm sao, anh có cảm thấy bẩn không?" Bạch Sở Niên cùng anh rạm tai cọ xát.
"Có thể." Rimbaud nâng má hắn dạy hắn: "Có đôi khi tôi nói 'Không muốn', em có thể không cần dừng lại, nếu tôi tức giận, em không thể bỏ đi để lại tôi một mình, em hãy tới ôm tôi như thế này là được."
"Ừm." Bạch Sở Niên giống như được cổ vũ lớn, mắt đỏ hoe nhúc nhích.
Đuôi cá của Rimbaud là bán trong suốt, sau khi xốc vây lên có thể mơ hồ nhìn thấy đồ vật bên trong, Bạch Sở Niên cúi đầu nhìn chằm chằm không ngừng.
Rimbaud khó có được cảm thấy ngượng ngùng, sống nhiều năm như vậy còn có thể bị một alpha nhỏ hơn mình nhìn đến thẹn thùng, có chút mất mặt.
Thời gian alpha thực sự quá lâu, Rimbaud ngay từ đầu đã thành thạo trong trạng thái giảng dạy trở nên có chút không chịu nổi.
Bất đắc dĩ năng lực học tập của Bạch Sở Niên quá mạnh, đem lời nói của Rimbaud một phản ba lý giải qua lại dựa vào trên người cá không chịu đi xuống, dần dần Rimbaud liền không khống chế được hắn nữa.
Bạch Sở Niên nhìn như bị vòng xích vây giữ, trên thực tế thì lại dần dần nắm giữ quyền chủ động.
Bạch Sở Niên nhấc cánh tay mảnh khảnh của Rimbaud lên, ấn anh xoay người, môi cọ qua sau gáy anh như có như không, hấp thụ hương thơm nhạt của pheromone của anh.
Tay hắn đặt ở bên hông Rimbaud, mò mẫm tìm được đầu cuối của băng quấn quanh thân trên của anh, cởi bỏ nút thắt rồi tháo băng xuống.
Rimbaud
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513838/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.